Kết quả tìm kiếm cho "Túi ối"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 299
Những chiếc ghe hàng chân quê có từ mấy chục năm trước, tưởng lùi xa. Thế nhưng, trên dòng sông, con rạch vẫn còn bắt gặp hình ảnh thân quen này như gợi bao niềm nhớ một thời dĩ vãng.
Từng cái Tết trôi qua, những sợi tóc của ba của má bắt đầu chen nhau bạc. Những đứa trẻ ngày nào giờ đã lớn khôn. Dù không phải là ông này bà nọ nhưng cũng đã đủ tự lo cho bản thân mình. Mỗi người đều có công việc riêng ngồi phòng máy lạnh, không như ba má cả đời buôn gánh bán bưng.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Từ những sản vật rất đỗi quen thuộc của ruộng vườn, các dự án khởi nghiệp ở nông thôn An Giang đang thổi làn gió mới vào kinh tế địa phương. Bằng tư duy sáng tạo và hướng tiếp cận xanh, tuần hoàn, nông sản bản địa được “đánh thức” giá trị, mở ra con đường phát triển bền vững cho vùng quê.
Trẻ sinh non mang đồng thời nhiều bất thường gene liên quan đến da, hệ hô hấp được nuôi sống thành công. Đây là trường hợp hiếm trong y văn.
Nhiều người nghĩ món xôi mặn chắc chỉ khác món xôi thông thường ở chỗ là nó có vị mặn. Hẳn nhiên là thế. Nhưng ký ức tuổi thơ tôi từ 40 năm trước, món xôi mặn được gọi là món xôi thần thánh bởi thời buổi “thóc cao gạo kém” của thập niên 1980, bất kỳ món nào có dính dáng đến… thịt là món ăn sang trọng rồi.
Mờ sáng, đi qua vùng quê mùa bấc, người dân đang tất bật với chuyện đồng áng, khai thác cá, tôm, tạo nên bức tranh nông thôn sinh động. Cơn gió nam khẽ khàng báo hiệu Tết cận kề, ai cũng tranh thủ kiếm thêm thu nhập đủ đầy.
Ở khóm Xuân Hòa, phường Tịnh Biên (tỉnh An Giang), ông Châu Che được người dân xem như chỗ dựa. Là đồng bào Khmer, ông nhiều năm gắn bó với những việc làm nhỏ mà nghĩa tình lớn.
Cơn bấc vi vu, những người chăn vịt ngồi khúm rúm trên bờ đê cao trông về cánh đồng. Quanh năm, họ loay hoay với nghề nuôi vịt chạy đồng, phiêu bạt khắp nơi như cánh chim trời không mỏi.
'Mồ côi tội lắm ai ơi, đói cơm khát nước biết người nào lo'… Cha là nạn nhân một vụ án mạng trên biển, mẹ qua đời vì bệnh tim khi sinh em út, cậu bé Nguyễn Hữu Thọ tưởng đã khóc cạn nước mắt vì đau buồn, bơ vơ.
Câu hỏi thiệt thà này của ông Y Kjoh Awin Bkrông - cha nữ sinh viên H Trâm Long Ding (Trường đại học Công nghiệp TP.HCM) - khi ông đưa con gái đến nhận học bổng Tiếp sức đến trường 2025 tại tỉnh Đắk Lắk.
Từ việc mưu sinh bằng nghề vớt ve chai trên sông, kênh, hai người phụ nữ ở 2 xã Đông Hòa, Tây Yên đã góp phần không nhỏ làm sạch môi trường, lan tỏa tinh thần sống xanh trong cộng đồng dân cư.